Xuân xa xứ In
Thứ ba, 13 Tháng 1 2015 23:39

 Tuyet2015

Mười tám tuổi con rời xa đất Việt

Nước Nga thành nơi gắn bó đời con

Thưở niên thiếu như cây vẫn còn non

Con chập chững nơi phương trời xa lạ

Có những lần tưởng chừng như vấp ngã

Đứng dậy đi vì cuộc sống quê người

Quê hương ấy nơi gia đình đang sống

Còn mình con với tuyết lạnh mùa đông

Công Cha dậy nào báo hiếu được đâu?

Con bất hiếu không gặp Cha lần cuối

Nghe tin dữ nắng chiều hè tắt muộn

Nước mắt lưng tròng nghẹn tiếng gọi Cha!

Để bây giờ nhìn thấy tuyết trắng rơi

Con thương Mẹ khi mùa đông trở rét

Nghe thời tiết thấy tim như bóp nghẹn

Mẹ tám mươi rồi giữa lạnh mùa đông!

Cứ mỗi lần đất Việt lại vào Xuân

Nhớ cái Tết con về bên cạnh Mẹ

Miếng bánh chưng, dưa hành tuy nhỏ bé

Chứa đựng bao điều đất Việt quê hương

Thêm Xuân nữa con lại sống tha phương

Nơi tuyết lạnh với gia đình nho nhỏ

Có bánh chưng, dưa hành, câu đối đỏ

Mà sao con vẫn thấy mắt cay xè

Con ước muốn như ngày xưa còn bé

Tết gia đình, cái Tết của quê hương.

Nguyên Phước-NTL.